HỒ SƠ
HOÀNG SA & TRƯỜNG SA

NGUYỄN VĂN CANH

MỤC LỤC

 
 

CHƯƠNG III: CÁC HÀNH ĐỘNG NỐI GIÁO CHO GIẶC

Những chiêu bài mà Hồ chí Minh và đồng bọn nêu ra trong thòi gian chống thực dân Pháp đô hộ như giành  độc lập cho  dân tộc về sau dần dần người ta mới thấy là giả dối, lừa bịp của Đảng CSVN. Mục tiêu các hoạt động của họ là phục vụ ngoại bang: hết Liên Bang Sô Viết, nay là Tàu Cộng.

Trong các Chương I và II, tôi đã liệt kê các văn kiệnhành vi của họ Hồ và Đảng CSVN đóng vai trò Thái Thú người bản xứ trong nhiệm vụ bán đất, dâng biển và bán cả dân tộc cho TC.

Trong Chương III này, tôi sưu tầm một số tài liệu công khai rải rác khắp nơi, liên quan đến hành động mà họ Hồ và Đảng CS thực hiện nhằm mục tiêu trên.  Những tài liệu được sưu tầm, đánh già và giải thích, rồi tập hợp lại để cho độc giả có cái nhìn tổng hợp về những việc làm của ĐCSVN và từ đó có thể nhìn thấy tương lai của dân tộc.

1. KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP GIÀNH ĐỘC LẬP HAY ÂM MƯU GIÚP TRUNG CỘNG ĐỒNG HÓA DÂN VIỆT?

Trong cuộc  kháng chiến “chống Pháp gìành độc lập”, VC nêu ra các chiêu bài: độc lập, tự do, hạnh phúc cho dân tộc.  Quốc dân Việt Nam đã đóng góp xương máu, tài sản cho các mục tiêu ấy.  Ngày nay, kết quả không phải như vậy.

Mục đích thầm kín của Đảng Cộng Sản đã được phơi bày.

Độc lập ư? Sau chiến tranh chống Pháp, có độc lập vì vắng bóng thực dân Pháp.  Nhưng đảng lại bí mật rước ngoại bang khác thay thế.  Mà ngoại bang này khôn khéo hơn, đứng đằng sau sai khiến, chỉ đạo cho một nhóm người bản xứ hành động.  Ngoại bang này là Tàu với chủ trương của nhà Hán từ thời xưa.  Chúng đã rút kinh nghiệm qua những gì đã xảy ra suốt trong 1,000 năm đô hộ với âm mưu cướp đất và đồng hóa dân Việt, nhưng không thành công.  Nay, chúng đứng đằng sau chỉ huy và Đảng CSVN là người thi hành.  Vấn đề bán đất, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa hiện này là thí dụ.

Hạnh phúc, tự do ư?  Sau khi nắm được chính quyền tại Miền Bắc, việc chém giết hàng loạt xảy ra: cuộc Cải Cách Ruộng Đất, hợp tác hóa nông nghiệp, đánh tư sản mại bản, đánh tư sản dân tộc, đoàn ngũ hóa mọi người.  VC áp dụng một chế độ cai trị hà khắc tước đoạt mọi quyền tự do căn bản của con người, dành độc quyền cho giai cấp thống trị là thí dụ.

Hiện nay, trên cả nước hầu hết các hoạt động được định chế hóa: nào là buôn bán đàn bà con gái ra ngoại quốc, nào là xuất cảng lao động để kiếm tiền, trong khi  công nhân bị bóc lột, bị bỏ rơi tại ngoại quốc như ở Mã Lai, Đài Loan, Trung hoa lục địa.  Cướp đoạt tài sản ruộng vườn của nông dân một cách có hệ thống là các thí dụ khác.  Giai cấp thống trị -- là viên chức đảng- lợi dụng chức vụ trong chính quyền cấu kết với nhau bóc lột, đàn áp thô bạo dân đen, làm giầu trên mồ hôi nước mắt, trên nỗi thống khổ của họ…

Vậy, độc lập tự do hạnh phúc chỉ là chiêu bài lừa bịp giúp Đảng đấu tranh nắm chính quyền.  Sau khi nắm được quyền hành rồi, Đảng mới dần dần áp dựng các biện pháp cần thiết để thực hiện mục tiêu là để rồi trong trườg kỳ tiến tới đồng hóa dân Việt như Trường Chinh chủ trướng trong bản tuyên bố sau đây.  Ta hãy đọc Thông cáo của Trường Chinh để biết hơn về mục tiêu tối thượng ấy của họ Hồ và đồng bọn.

                          

ỦY BAN HÀNH CHÍNH KHÁNG CHIẾN
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA NĂM THỨ VII (1)
TỔNG THƯ KÝ ÐẢNG LAO ÐỘNG VN

SỐ: 284/ LÐ

ÐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC

 

Hỡi đồng bào thân mến!

Tại sao lại nhận vào trong nước Việt Nam yêu mến của chúng ta, là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung quốc, cái thứ chữ kỳ quặc của bọn da trắng Tư Bản đem vào!

Tại sao ta lại truyền bá trong dân chúng từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, cách viết chữ dị kỳ của tên thực dân Alexandre de Rhodes đã đem qua xứ mình như thế?

Không, đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết theo lối âu tây ấy – một cách viết rõ ràng có mau thật đấy – và ta hãy trở về với thứ chữ của ông bà ta ngày trước, là thứ chữ nho của Trung Quốc.

Vả chăng, người Trung Hoa, bạn của ta – mà có lẽ là thầy của chúng ta nữa, ta không hổ thẹn mà nhìn nhận như thế – có phải là dân tộc văn minh trước nhất hoàn cầu không?

Trường Chinh trong áo đại cán: “Người Trung Hoa, bạn của ta – mà có lẽ là thầy của chúng ta nữa, ta không hổ thẹn mà nhìn nhận như thế – có phải là dân tộc văn minh trước nhất hoàn cầu không?”

Nguồn ảnh: qdnd.vn


Còn nói gì đến y khoa của Âu Mỹ: Chúng chỉ cắt, đục, khoét, nạo! Có thế thôi!

Hỡi đồng bào yêu mến! Chúng ta hãy gạt bỏ cách chữa bệnh của bọn Ðế quốc phương Tây đem qua xứ ta!

Ta hãy bỏ nhà bảo sinh của chúng, bỏ bệnh viện của chúng, ta hãy dùng thuốc dán của ông cha ta để lại và nhất là dùng thuốc Tàu danh tiếng khắp cả hoàn cầu.

Ta hãy trở về phương pháp này, trước nữa để ủng hộ các bạn Trung Hoa, sau nữa để loại ra khỏi nước Việt Nam yêu mến của ta bao nhiêu những đồ nhập cảng thực dân như là khoa hoc, phát minh v.v…
Ta hãy quét sạch lũ “trí thức” đã xuất thân ở các trường Âu Mỹ, đế quốc và thực dân!

Chúc “Tổng phản công” và “Thi hành mọi phương pháp bài trừ thực dân”.

Trường Chinh
Tổng thư ký đảng Lao Ðộng

-----

(1)  Tờ nhật báo Tiếng Dội số 462, (năm thứ 3, đề ngày Thứ Sáu 24 Aout 1951, Âm lịch 22 tháng Bảy (Thiếu) năm Tân Mão, giá bán 1 đồng, của Chủ nhiệm Trần Chí Thành tự Trần Tấn Quốc, Tòa soạn, Quản lý 216 đ. Gia Long Saigon) có bài mang tựa đề “Việt Minh vận động cho Việt Nam làm chư hầu Trung Quốc”, cho in nguyên văn một tờ truyền đơn do Trường Chinh ký. Ngay thời gian đó, khi mà chúng đã có võ lực trong tay, lãnh đạo VC không ngần ngại để lộ ra tinh thần lệ thuộc Tàu, và muốn đồng hóa với Tàu

Làm như thế nào để thực hiện điều mà Trường Chinh mơ tới?

Lưu ý rằng các biện pháp được áp dụng là sắt máu, là khủng bố theo phương pháp stalinist với kỹ thuật của Lê-nin để đạt mục tiêu này.

Sau khi chiếm trọn Miền Bắc vào năm 1954 và Miền Nam vào năm 1975, họ Hồ và các tay em áp dụng các biện pháp sắt máu, vô nhân đạo do Trung cộng đề xướng  để thanh toán nốt những gì còn lại của xã hội cũ.  Các công tác như Nhân Văn Giai Phẩm để loại trừ các văn nghệ sĩ trí thức (sản phẩm của đế quốc thực dân, phong kiến) ra khỏi xã hội; thực hiện  các chương trình như đánh tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp để tiêu diệt hết mầm mống tư sản.  Tại nông thôn, công cuộc cải cách ruộng đất là hành động rõ rệt nhất.  Các cuộc đấu tố giai cấp địa chủ là thí dụ điển hình  dưới sự điều khiển trực tiếp của cán bộ TC.  Người ta nhắc đến trường hợp bà Nguyễn thị Năm, một địa chủ giầu có, có đồn điền ở Miền Thượng du Bắc Việt.  Bà này có nhiều công với “cách mạng” trong thời gian kháng Pháp: đã nuôi dưỡng các cán bộ lãnh đạo hàng đầu của Đảng CSVN như Trường Chinh, Tôn đức Thắng, nhiều ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương thân tín của họ Hồ trong đồn điền của bà; con trai của Bà gia nhập hàng ngũ quân đội Việt Minh, chiến đấu chống Pháp, làm trung đoàn trưởng.  Bà bị mang ra đấu tố vì là địa chủ và bị giết.  Có cán bộ phẫn uất về việc làm vô luân ấy, nói vói Tôn đức Thắng và Thắng phàn nàn sự việc với Hồ chí Minh.  Họ Hồ chỉ than phiền là ‘tội nghiệp mà đi giết một người đàn bà’ và lăng thinh.  Tại sao họ Hồ im lặng? Tôn đức Thắng nói rằng việc giết bà Năm là lệnh trực tiếp của cố vấn Tàu, nằm cạnh Đoàn Cải Cách Ruộng Đất.  Người ta biết được Hồ biết nhịn nhục quan thày để theo đuổi mục tiêu được giao phó là thực hiện công tác tiến lên xã hội chủ nghĩa, để từ đó hoàn thành nhiệm vụ của mình.  Ngoài ra, người ta cũng biết tới khoảng 40,000 đảng viên đảng CS, bị giết trong thời gian này, chỉ vì  có gốc là địa chủ, trí thức, dù những người ấy đã có công là góp xương máu, tài sản chiến đấu cùng với Đảng, đánh  thắng được giặc Pháp.  Nay, Đảng đã thành công.  Và theo ý thức hệ của Đảng, họ không có một chỗ đứng trong xã hội mới.  Để họ sống, thì sau này họ sẽ chống lại.  Biện pháp tốt nhất là nhân dịp Cải Cách Ruộng Đất, cho tiêu diệt họ.  Phản bội họ, cũng như phản bội bà Nguyễn thị Năm là lệnh của quan thày ngoại bang.  Lệnh ấy quan trọng hơn là những hảnh vi đạo đức tư sản.  Người ta không tìm thấy dấu vết của ngoại bang ra lệnh để giết những người này, như trường hợp Bà Nguyễn thị Năm.

Các hành động như vậy là thực hiện các chủ trương Trung cộng đề ra.  TC huấn luyện phương pháp thực hiện công tác ấy cho cán bộ của họ Hồ, mà bàn tay dính máu của ngoại bang được che dấu.  Và mục tiêu cuối cùng là làm suy yếu tiềm lực đấu tranh của dân tộc, đưa dân tộc vào trong vòng kiềm tỏa của đế quốc Trung Hoa mà bây giờ người ta mới dần dần nhìn thấy.

Đặc biệt là trong thời gian chiến tranh, việc giết chóc và khủng bố rất khốc liệt.  Tàn sát Tết Mâu Thận ở Huế là một thí dụ.

Song song với các hành động ấy, Hồ muốn xóa bỏ hẳn nền văn hóa cổ truyền.  Các sách vở, tài liệu, các phong tục tập quán, lối sống, gia đình, tôn giáo, qui tắc thờ phụng, các lề lối suy tư cá nhân đểu bị hủy bỏ.  Các di tích lịch sử như đền chùa, miếu, mạo bị phá hủy; đồng thời áp đặt một nên văn hóa mới: văn hóa xã hội chủ nghĩa với con người mới, con người của tập thể.  Con người cá thể không được nhìn nhận và phải tan biến vào tập thể, một đơn vị mới của xã hội.  Do đó, họ Hồ thực hiện công tác đảo lộn đạo đức dân tộc, xóa hết vết tích cũ của dân tộc để các thế hệ tương lai không còn vương vấn và biết cái quá khứ của dân tộc.  Mục tiêu đã rõ là có các hành động đó là  cắt đứt với quá khứ, và cho xâm nhập vào trí óc của dân chúng những suy nghĩ  “mới” như thế tiêu hủy mọi tiềm năng của dân tộc.  Có như thế, mới hi vọng làm cho dân Việt tan biến vào cái gọi là thế giới đại đồng.  Tuy nhiên thế giới đại đồng cũng chỉ là cái ngụỵ trang, che dấu âm mưu thầm kín là để tiến tới đồng hóa với dân Tàu.

Nền giáo dục mới được du nhập vào Việt Nam để huấn luyện ra con người mới.  Lề lối suy nghĩ mới được huấn luyện tại trường học cho trẻ em, uốn nắn người lớn qua các sinh hoạt cộng đồng mà Đảng là kẻ chỉ đạo.  Ngày nay khi ta quan sát đời sống và sinh hoạt ở Việt Nam dưới sự cai trị của Đảng CS, chúng ta đã thấy có dấu hiệu giúp tiến tới đồng hóa: quần áo của họ Hồ và cán bộ cao cấp ăn mặc, danh từ trong sinh hoạt hàng ngày, lề lối tổ chức sinh hoạt  trong  quân đội, chính quyền và quần chúng v.v. nhất nhất theo mô thức của Trung cộng.  Công tác đồng hóa này được thực hiện song hành với việc dâng hiến Việt Nam cho Trung Hoa, với mục tiêu là Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Hoa.  Để đạt mục tiêu này của Trung cộng, Đảng CSVN phải đóng vai trò chính.  Hơn nữa, lãnh thổ Việt Nam còn được dự trù làm bàn đạp để Trung cộng tiến xa hơn về phía Nam.

2. CÁC HÀNH ĐỘNG BIỂU LỘ SỰ NÔ LỆ ĐỐI VỚI BẮC TRIỀU

Thời kỳ giặc Tàu đô hộ Việt Nam, Bắc Phương đưa người Tàu sang cai trị.  Các quan cai trị ấy được gọi là Thái Thú.  Ngày nay, con cháu nhà Hán khôn ngoan hơn.  Chúng không đưa người Trung Hoa sang trực tiếp cai trị, nhưng tuyển chọn người bản xứ, người Việt trung thành với chúng làm công việc này.  Người Việt cai trị người Việt.  Thái thú người bản xứ áp dụng các biện pháp săt máu chống lại đồng bào của mình, không ai có thể phàn nàn ngoại bang như thời xưa, và sách động chống lại ngoại bang xâm lăng được.  Các cuộc tàn sát đẫm máu trong thời gian Cải Cách Ruộng Đất vào năm 1952-1956, tiêu diệt giới trí thực v.v., có ai tố cáo, kết án được Mao trạch Đông dù việc giết chóc đó là do cán bộ của Mao đưa sang để điều khiển? Việc tịch thu hay cướp đoạt toàn bộ tài sản của dân chúng, liệu có ai nói rằng đó là việc làm của Trung Cộng, dù rằng các việc làm ấy bắt nguồn từ chính sách do Trung Cộng đưa ra và cán bộ Trung cộng điều khiển? Như ta đã thấy rằng các chính sách thuế khóa, quản trị  đất nước theo mô thức của Mao v.v. là do Lã quí Ba họach định từ thời kỳ 1950 để  Hồ chí Minh thực hiện.

Việc chiếm đoạt đất đai trên vùng Biên giới, vùng Vịnh Bắc Việt và lãnh hải của Việt Nam, có ai bảo Trung Công xâm lăng? TC ngồi tận Bắc Kinh, thụ đắc tài sản một cách thảnh thơi mà không bị qui trách như thời kỳ Tàu đô hộ: ‘bắt dân Việt xuống biển  mò ngọc trai, lên rừng kiếm sừng tê giác’.  Nay, thì Thái thú người bản xứ làm công việc này để phục vụ chúng.

Thái thú ấy làm những gì?

A. Đàn áp thanh niên sinh viên biểu tình theo mệnh lệnh của Bắc Kinh.

Thời Hồ chí Minh, các mệnh lệnh của Bắc Kinh ban hành cho họ Hồ còn được dấu kín. Nhưng ngày nay, Bắc Kinh ở vào vị trí không cần phải che dấu nữa, dù mệnh lệnh ấy làm hạ uy tín hay coi thường đám tay sai của chúng.  Các lãnh đạo của ĐCSVN không ngần ngại hay e dè, nhận chỉ thị công khai của Trung Cộng, dù bị sỉ nhục.

1. Lòng yêu nước của thanh niên sinh viên Việt: một thách thức đối với Đảng CSVN trước âm mưu phục vụ ngoại bang.

Sinh viên biểu lộ lòng yêu nước vì quân xâm lược chiếm đóng lãnh hải của tổ quốc.


Photo courtesy of Dũng Đô Thị's blog. (Trà Mi, RFA, 16 tháng 6, 08)

 


Lê thị Kim Thu, 16 tháng 12, 07, Hà Nội

 


Django, Hànội, 9 tháng 12, 07.     Biểu ngữ “Dậy Mà Đi, Hỡi Đồng Bào Ơi”

 


AFP PHOTO/Le Thang Long

 

2. Lệnh ban hành từ Bắc Kinh:

Vào cuối tháng 11,07, khi Quốc Hội Trung Cộng thiết lập thành phố Tam Sa để chính thức sát nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Hoa, Sinh Viên Việt Nam biểu tình ngày 9 tháng 12 tại Hà Nội và Sàigòn đòi bảo vệ các quần đảo ấy.  Hồ cẩm Đào, Tổng bí thư Đảng CSTH phẫn nộ về biểu tình này.  Biểu tình chống Trung Cộng như vậy là một tội phạm thượng.  Ngày 11 tháng 12 năm 2007, Hồ cho thư ký gọi điện thoại cảnh cáo Tổng Bí Thư ĐCSVN là Nông đức Mạnh, đòi Mạnh phải chấm dứt việc sinh viên biểu tình chống TC về việc xâm lăng Hoàng Sa và Trường Sa.  Nông đức Mạnh cam kết với thư ký của Tổng bí thư Đảng CSTH Hồ cẩm Đào về việc này rằng “Vì tình hữu nghị đời đời bền vững với Trung Quốc, lãnh đạo Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tất cả.”

Ngoài việc thư ký của Hồ cẩm Đào cảnh cáo trực tiếp Nông đức Mạnh ra, Tần Cương, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Cộng là người ra lệnh công khai từ Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh.

BEIJING (Reuters) - China chided its neighbour Vietnam on Tuesday (Dec.11), saying the Southeast Asian country was straining ties by asserting claims to a chain of islands that may be rich in oil.  (Lưu ý: Reuters dùng động từ ”chided” là mắng chửi, như reprimand, scold, với ý nghĩa bị miệt thị)

Trong cuộc họp báo vào ngày 11 tháng 12 (BBC), Tần Cương nói tiếp: “Lãnh đạo Trung Quốc và Việt Nam nhiều lần trao đổi về vấn đề chủ quyền các hòn đảo, và đã đồng ý tiếp tục cùng nhau giải quyết những tranh cãi qua đàm phán, đối thoại nhằm duy trì ổn định ở biển Nam Trung Hoa và vì quyền lợi toàn diện đôi bên.” 

 

BBC, December 19, 2007: 

 

Vào ngày 18 tháng 1 năm 2007, người phát ngôn của bộ Ngoại Giao TQ, Tần Cương (Qin Gang) nói trong một buổi họp báo quốc tế (không phải liên lạc trực tiếp): “Trung Quốc để ý rất kỹ đến những cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam.”  Tần Cương nhắc nhở lãnh đạo Việt Nam: “Chúng tôi hy vọng chính phủ Việt Nam sẽ có thái độ trách nhiệm đồng thời có các biện pháp hiệu quả nhằm ngăn chặn những sự việc làm tổn hại đến quan hệ song phương như vậy”. Về chủ quyền các hòn đảo, Tần Cương nói: “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các quần đảo và vùng biển lân cận ở khu vực biển Nam Trung Hoa”.  Lời tuyên bố giận dữ của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Cộng là Tần Cương, từ Bắc Kinh, cảnh cáo lãnh đạo VC về việc để cho sinh viên biểu tình ở Hà Nội và Sàigòn, hô các khẩu hiệu, dương cao các biểu ngữ đòi bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa, phản kháng quân xâm lược Bắc Kinh bằng các cuộc biểu tình vào các ngày 9 và 16 tháng 12, 07.

Lê Dũng, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VC đã chối  lời buộc tội khi VC bị  Bắc Kinh ám chỉ đỡ đầu các cuộc biểu tình trên, và trả lời Tần Cương rằng: “đây là các cuộc biểu tình tự phát.” Tiếp theo đó, lãnh đạo VC vội vã tìm mọi cách áp dụng mọi mưu thuật mà TC đã huấn luyện họ trước đây như huy động toàn lực công an, cảnh sát và Đảng bộ để đàn áp và  tích cực giải tán các cuộc biểu tình dự trù được tổ chức vào tuần lễ kế..  Để biểu lộ lòng trung thành, và hành động theo mệnh lệnh của Bắc Kinh, mặc thị chấp nhận lời xác nhận của Bắc Kinh rằng “Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh hải thuộc Trung Hoa”, Bộ Giáo Dục và Trường Đại Học Công Nghiệp không ngần ngại, dù bị công khai “sỉ nhục” đã chính thức vội vã ban hành ngay mệnh lệnh cấm sinh viên biểu tình, đòi hỏi các đơn vị trực thuộc ngăn cản sinh viên chống lại TC.  Nhiều biện pháp có tính toán  như bắt bớ, giam cầm, đe dọa, truy tố, đuổi học, làm áp lực từng gia đình sinh viên, cô lập từng sinh viên tại nhà hay tại các ngả đường vào tòa Đại sứ TC tại Hà Nội hay lãnh sự quán tại Sàigòn để tê liệt hóa các cuộc biểu tình.

Và lãnh đạo đảng CSVN đã hết mình, thực sự làm tròn bổn phận mà Bắc triều ra lệnh và họ đã thành công.

     

Ngày nay, ngoại bang không còn dấu giếm, che đậy hay giữ thể diện cho tập đoàn Thái Thú người bản xứ.  Khi hành động như vậy, Bắc Kinh biết được hậu quả việc làm của mình và biết rõ bọn thừa sai người bản xứ là ai.  Đặc biệt là trong trường hợp này, uy tín của Thái thú bản xứ bị công khai hạ thấp xuống, sẽ không thuyết phục được ai, nghĩa là khi nói ra, sẽ không có ai nghe.  Để cai trị, hay giữ quyền hành, Thái thú chỉ còn cách tiếp tục xử dụng bạo lực, để khủng bố ngõ hầu giữ vũng tình hình.  Đó là cách quan thày TC dồn lãnh đạo VC vào vị thế lệ thuộc hơn nữa để sống còn.

Chế độ này ngày nay đã thực sự thành công  giúp giặc Tàu đặt nền đô hộ lên trên dân Việt mà  trong lịch sử Việt Nam trước đây đã bị nhà Hán thiết lập khoảng 1,000 năm, không đạt được kết quả. Nay, Thái thú bản xứ tự dâng thêm đất, vịnh và tiếp tay với giặc Tàu để chúng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa.  Sau khi chiếm trọn vẹn được Biển Đông, thì toàn thể lãnh thổ Việt Nam sẽ dễ dàng trở thành một tỉnh của Trung Hoa.                                         

3. Thi hành lệnh của ngoại bang như thế nào?

a) Các cơ quan chính quyền chính thức chỉ đạo:

Vì lực lượng chống việc bán biển, chống Trung cộng là Sinh Viên, Bộ Giáo Dục và Trường Đại Học của Đảng Cộng Sản Việt Nam ban hành một số văn thư ra lệnh cho các lãnh đạo Đảng và các giới chức quản trị trong hệ thống giáo dục thi hành các công tác đàn áp sinh viên:

 

 

                                             

 

b. Huy động Đảng/Đoàn, lực lượng an ninh, chìm nổi, quân đội mặc thường phục vào công tác đàn áp:

Thi hành chỉ thị của Đảng và nhà nước, các đảng viên, lực lượng cảnh sát mặc sắc phục, công an và quân đội…  được huy động “đàn áp” sinh viên trên đường phố:

Cảnh sát sắc phục có nhiệm vụ duy trì trật tự trên đường phố. Còn việc trấn áp, kể cả đánh đập theo phương pháp do Đức Quốc Xã trước kia huấn luyện cho cộng sản Việt được trao phó cho công an, quân đội ăn mặc thường phục.  Những người này trà trộn trong dân chúng và vì vậy bất thần ra tay, bắt những sinh viên chống đối, rồi khênh đi mất tích.  Những biện pháp dã man được sử dụng tại đồn bốt công an.  Chúng khủng bố nạn nhân kể cả tẩy não.  Ít ai trông thấy các hành vi ấy.

Sau đây là cảnh cảnh sát của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa biểu lộ quyền uy của Đảng CSVN và của nhà nước đối với những ai biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa:

 


Cảnh sát thị uy, dàn trận, thực sự dùng bào lực ra tay để trấn áp biểu tình.
Đội ngũ Cảnh sát Hà Nội đang tiến vào khu vực sinh viên biểu tình

 


Cảnh sát bao vây xung quanh và giúp các nhân viên công lực mặc thường phục
bắt giữ các thanh niên sinh viên biểu tình.

 


RFA: Công an cùng với cảnh sát  chận bắt nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhà giáo Vũ Hùng ngay trước Chợ  Đồng  Xuân Hà Nội hôm 29-4-2008, ngay sau khi cuộc biểu tình vừa bắt đầu.

 


RFA: Ký giả Điếu Cày bị bẻ ngoặc tay ra phía sau, 6 công an nhấc bổng anh lên trong khi anh liên tục chống cự, 20 tháng 1, 2008

 

Sinh viên Nguyễn Tiến Nam bị công an giả dạng làm dân thường, lừa bắt,  khóa tay, bóp cổ trước chợ Đồng Xuân, Hà Nội hôm 29-4-2008, khi tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa nhân dịp đuốc Olympic Bắc Kinh được đón rước tại Việt Nam.  Hình sinh viên Nguyễn tiến Nam bị bóp cổ, há miệng.  Công an mặc thường phục trà trộn vào đám đông, nằm trong nhóm người biểu tình, bất thình lình bắt sinh viên Nam.

 


Lực lượng Cảnh sát và An ninh CHXHCNVN tràn ngập , đang đàn áp sinh viên biểu tình

Lực lượng cảnh sát mặc sắc phục rất đông.  Tuy nhiên, có nhiều công an và quân đội giả dạng dân chúng để “trấn áp” sinh viên.  Có sinh viên nói rằng họ đông gấp 3 lần sinh viên tham dự biểu tình.  Tại Sàigòn, nguồn tin cho biết nhà cầm quyền Cộng sản cũng đang lo ngại về những diễn biến mà chính họ cũng chưa lường được sẽ bộc phát ra sao, nên đã cử hơn 2000 mật vụ, an ninh, 1000 Cảnh sát và một trung đoàn bộ đội được lệnh trực chiến.  Hàng ngàn đoàn viên thanh niên thuộc Thành đoàn Saigon, và các học viên từ các trường quân đội, an ninh, quân báo được điều động, để giả dạng làm khán gỉa. Ngoài ra, lực lượng đảng viên Cộng sản khắp nơi được huy động để kiểm soát thanh niên sinh viên ngay tại trường học, tại nơi mà sinh viên cư trú, ngăn cản cả mọi người dân bình thường đến những nơi, địa điểm được coi là địa điểm tập họp.  Các biện pháp khác được áp dụng là đe dọa trục xuất khỏi trường, cấm và không được đi học, khủng bố tinh thần cha mẹ, anh em của những thanh niên, sinh viên đứng lên đòi lại đất tổ…

c. Tuyên dương những kẻ có  công trong việc hiến đất dâng biển cho ngoại bang

Hiến đất dâng biển là một điều ô nhục, là một tội phạm.  Để giữ vững tinh thần cho những kẻ có công đóng góp việc đáng bị nguyền rủa này, cũng như để biểu lộ lòng trung thành với Đảng CS Trung Hoa, và để làm gương cho các kẻ khác, Đảng CSVN công khai đề cao thành tích của họ, bằng cách cấp huy chương cao quí nhất của chế độ cho những đảng viên cao cấp thực sự chuyển nhượng đất đai trong một buổi lễ long trọng. Họ không hề sợ sệt hay xấu hổ khi làm công việc này:

RFA 22 tháng 1, 08: Đảng CSVN quyết định trao huân chương Sao vàng cho cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu và ông Trần Đức Lương, nguyên Chủ tịch nước vào một thời điểm khá nhạy cảm khi vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa đang là đề tài nổi bật trong dư luận tại Việt Nam, trong khi có những ý kiến phát xuất từ Hà Nội nói rằng chính ông Lương và ông Phiêu phải chịu trách nhiệm về những Hiệp định ký với Trung Quốc khi hai ông này còn đương nhiệm.

Hai người này cùng với Đỗ Mười và Lê đức Anh là biểu tượng trung thành của ĐCSTH.  Ban cấp huy chương trong lúc (TC) sát nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Hoa một cách công khai muốn tỏ rõ rằng “mối tình với TC vẫn khắng khít”, chứng tỏ với lãnh đạo TC rằng họ vẫn còn nắm vững quyền hành, bất chấp sự chống đối của sinh viên thanh niên, trước những lời khiển trách của Tần Cương đối với Đảng CSVN, cũng như đối với sự giận dữ của Hồ cẩm Đào phản ảnh qua thư ký của họ Hồ, khi gọi điện thoại cho Nông dức Mạnh.  Buổi lễ ban cấp huy chương Sao vàng được diễn ra trọng thể, có sự tham dự của Đỗ Mười.  (Đây là phương pháp do Trần Canh dạy CSVN từ năm 1950: tưởng thưởng cho kẻ lập được công trạng)

Ảnh RFA. Đỗ Mưới đứng sau Lê Khả Phiêu. trong buổi lễ cấp huy chương. Mười vẫn còn mặc áo theo kiểu cán bộ TC thời kỳ 1950, trong khi đám lãnh đạo TC đã bỏ lối sống này.

4. Về kỹ thuật trấn áp:

            a. Tổng quát

Đảng CSVN đã áp dụng triệt để cái mà Lê-nin dạy họ ‘thế nào là hoạt động của võ khí của tổ chức’ trong trường hợp này.  Họ huy động toàn lực lượng của Đảng và Đoàn (Thanh Niên Hồ chí Minh) và của nhà nước là công an, quân đội, cảnh sát, tòa án, phương tiện truyền thông để đàn áp.

Thời xưa, kẻ bán nước hay cam tâm làm tay sai cho ngoại bảng chỉ là một người hay vài người. Ngày nay, với võ khí của Lê-nin, họ là một tập thể lớn lao, có tổ chức, có chỉ huy, có kỷ luật, được lương bổng và mọi ân huệ, được huấn luyện chu đáo kỹ thuật làm công tác này.  Đó là Đảng CSVN.  Nhất là Đảng này được trau rồi và thấm nhuần tư tưởng Hồ chí Minh.  Họ chỉ biết tuân lệnh, không còn biết thế nào là phải, là trái, là liêm sỉ và bổn phận của họ đối với dân tộc với tổ quốc đã cưu mang, nuôi dưỡng họ.     Như Đỗ Mười đã công khai tuyên bố trong buổi họp của ban Chấp Hành Trung Ương kỳ III, họp vào tháng 6 năm 1992 rằng phải duy trì xã hội chủ nghĩa mà Đảng CSTH lãnh đạo.  Đây là vấn đề lớn. Còn vấn đề đất đai là nhỏ, cần phải hy sinh vấn đề ấy.  Nông  đức Mạnh  không xấu hổ khi nói với thư ký của Hồ cẩm Đào như đã dẫn, rằng “ vì  tình hữu nghị đời đời giữa Việt Nam và Trung quốc, lãnh đạo Việt Nam hiến dâng tất cả” v.v.

Vì vậy, kẻ nào chống lại việc TC xâm chiếm đất đai mà Đảng đã dâng hiến, nhất là TC ra lệnh công khai cho Đảng ngăn cản, phải bị triệt tiêu bằng mọi cách kể cả bằng bạo lực.

Thái thú người bản xứ làm cách nào để đàn áp biểu tình? Hệ thống Đảng rải rộng khắp nơi trên lãnh thổ, khắp hang cùng ngõ hẻm, thôn xã, xâm nhập vào các giai tầng xã hội, vào các cơ quan, trường học, xí nghiệp, vào các tổ chức ngoại vi mà Đảng đã thiết lập với màng lưới công an xuống tận phường, khóm, quân đội v.v.  ở khắp nơi, với chính sách hộ khẩu để kiểm soát từng gia đình, để hướng dẫn theo dõi và kiểm soát mọi hành vi mỗi công dân.  Ngoài ra, các biện pháp khủng bố, kể cả trắng trợn, được áp dụng đối với từng “đối tượng” kể cả đối tượng tiềm thế.  Tước đoạt mọi quyền công dân của họ. Một kỹ thuật khác là phân hóa hàng ngũ thanh niên, sinh viên chống đối, gây nghi kỵ lẫn nhau để dễ chế ngự họ.  Để ngăn chặn biểu tình, cái mà Hồ cẩm Đào sợ, Đảng CSVN cho tràn ngập cán bộ, cảnh sát, quân đội để chế ngự các nhóm tụ tập biểu tình.  Bắt giam, kể cả tra tấn hay các biện pháp hủy diệt tinh thần các nạn nhân được áp dụng mà hậu quả là sau khi được thả ra khỏi nhà tù nạn nhân không còn ý chí đấu tranh chống lại Đảng, truy tố ra tòa và bỏ tù (có tẩy não, theo phương pháp Pavlov để hủy diệt tinh thần nạn nhân); ngụy tạo ra một tội danh nào đó như gây rối mất trật tự, xâm phạm an ninh quôc gia để truy tố.  Đây là cách sử dụng tòa án làm phương tiện kìm kẹp khác. Trường hợp nhà văn Điếu Cày bị truy tố về tội trốn thuế, dù nạn nhân không trốn thuế là một thí dụ; đuổi học, đe dọa cha mẹ, vợ con, anh em, áp lực xí nghiệp đuổi việc làm (kiểm soát bao tử) luôn được sử dụng để loại trừ những ai chống lại TC.…...

Những ai quyết tâm tham dự biểu tình gập rất nhiều khó khăn của màng lưới công an của Đảng bủa vây họ.  Họ phải dùng mưu trí đánh lừa hay đánh lạc hướng công an.  Họ phải có can đảm đối phó với các phương pháp đàn áp cả thể chất lẫn tinh thần.  Đó là cái “dũng” của thanh niên Việt trước những đe dọa của chính quyền CSVN vì chúng quyết tâm bảo vệ  quân xâm lược, đồng thời thanh niên phải dùng cái “trí” để đối phó với mọi khó khăn trước mắt.

Nhà văn Nguyễn xuân Nghĩa nói về trường hợp của mình dự tính từ Hải phòng lên Hà Nội biểu tình vào ngày 29 tháng 4 tại Hà Nội:

Chúng tôi chỉ sợ lộ địa điểm và công an họ đã đến vây ráp trước khi chúng tôi xuất hiện, cho nên chúng tôi phải thoát ra rồi chúng tôi mới có thể thông báo được.  Anh em tham gia [biểu tình] thì biết tất cả rồi, nhưng với các cơ quan thông tấn báo chí quốc tế và hải ngoại thì phải sát giờ [mới báo cho họ biết].

RFA: Ông Nghĩa nói rằng ông đã trải qua nhiều lần cố gắng cho đến gần đây mới rời được tư gia ở Hải Phòng để lên Hà Nội.  Ông kể rằng cứ mỗi sáng dậy tập thể dục là lại có vài công an chạy xe gắn máy phía sau.  Đến sáng ngày 25, vẫn như thường lệ, ông thức dậy chạy bộ gần nhà, vẫn có các xe gắn máy chạy theo.  Lợi dụng bất ngờ, ông Nghĩa nhảy lên chiếc xe đò đi tuyến đường Hải Phòng - Hà Nội. Xe chạy được khoảng 3 cây số thì một chiếc xe công an chạy theo, bật còi hụ và ép chiếc xe đò dừng lại. Ông nhảy xuống xe tiếp tục chạy trở về nhà…..” Thiện Giao, phóng viên đài RFA, 2008-04-29

b. Thí dụ cụ thể:

Sau đây là thí dụ về một số trường hợp bị công an của Đảng CSVN bắt giam hay áp dụng các biện pháp Leninist đối với những người chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa:

Thí dụ Công an áp lực với thân nhân của một thanh niên đi từ Sàigòn ra Hà Nội biểu tình:

-Thanh niên Lương Tuấn nói anh không thấy lo sợ khi thể hiện chính kiến của mình, nhất là trong vấn đề liên quan đến lãnh thổ đất nước.  Anh nói là trong thời gian anh ở Hà Nội, vợ anh tại Sàigòn vẫn bị công an đến chất vấn về chồng. (Thiện Giao, RFA: 29 tháng 4, 08)

Thi dụ về cách hành sử bằng bạo lực của Công An:

-Ông Túc: “Họ túm bốn vó, họ khiêng, họ lôi kéo, họ dằn xé, họ túm đầu Nguyễn Tiến Nam, người thì nắm tay người thì cầm chân, người thì nắm tóc, khiêng như khiêng một con vật.  Họ đưa những người này đi nơi khác và hiện không biết họ giam nơi đâu, họ giữ như thế nào, thì hiện tại chúng tôi cũng chưa biết được.  Thấy có một số bà con ở đây, hiện tại tôi ra đây để muốn điện thoại với bà con nhưng mà hiện tại bây giờ ra đến đây thì anh gọi cũng chưa liên lạc được …(trả lời Phóng viên Việt Hùng của RFA ngày 29 tháng 4,08).

Hanoi_Police_Protestors_042908_200.jpg

Công an vây bắt người biểu tình trước Chợ Đồng Xuân, Hà Nội hôm 29-4-2008. Hình do các nhà tranh đấu trong nước cung cấp.

- Thí dụ về cách phục kích của Công An để lừa bắt sinh viên biểu tình                              

Ông Đỗ Duy Thông: Tôi vừa ở trên chợ Đồng Xuân suốt từ sáng đến giờ. Tôi ở trên (đó) từ 1 giờ đêm với mọi người, kẻ thì giả xe ôm, người giả làm cửu vạn nằm ở đấy đến sáng chực chờ anh em.  Khi đến giờ chúng tôi hành động thì anh Nghĩa, anh Hùng, cháu Tiến Nam vừa đưa biểu ngữ lên một cái, tôi mới chụp được 3 kiểu ảnh thì bắt đầu công an nó xô ra, nó bẻ quặt tay 3 người, nó đưa vào Chợ (đồn công an) Đồng Xuân để hỏi tội 3 người đó.  Thì như vậy là tôi chụp được 3 kiểu ảnh (Việt Hùng, phóng viên đài RFA2008-04-29)

- Thí dụ về việc đòi chủ trọ trục xuất sinh viên, không cho thuê phòng làm nơi trú ngụ để đi học.

Sinh viên Kim Duy: “Dạ vâng. Khi mà bị công an làm phiền nhiều tại nơi họ cho thuê trọ thì chủ nhà mặc dù họ cũng rất là thương và muốn đùm bọc học sinh thì họ cũng sợ. Ngay một sinh viên tạm trú tại nơi thuê trọ thì cũng đều phải làm đúng theo pháp luật là làm giấy tạm trú tạm vắng trình báo tại cơ quan an nình phường.  Nhưng việc bên an nình mời làm việc liên tục với nhà chủ, làm việc không đúng pháp luật, qua đó dù trực tiếp hay gián tiếp thì việc học sinh - sinh viên buộc phải chuyển nhà là việc gây sức ép của cơ quan chính quyền và an ninh.  Có những bạn sinh viên bị mất nhà thuê trọ rất là đông. .. Lịch sử bốn ngàn năm của người Việt đã không chấp nhận sự đồng hoá của Trung Quốc và ngày hôm nay cử chỉ đưa chính trị vào trong ngọn đuốc ấy cần phải được tẩy chay và lên án trước thế giới.” (Việt Hùng, 29 tháng 4, 2008)

Hanoi_police_arrest_protestors_200.jpg

Lực lượng công an, an ninh Hà Nội , mặc thường phục chận bắt những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc nhân dịp đuốc Olympic Bắc Kinh rước qua Việt NamCông an Phường Đồng Xuân

 - Thí dụ về việc viết báo hay viết bài trên blog bị bắt và bị truy tố ra tòa:

 - Luật gia Lê chí Quang, viết một bài có tên là ‘Hãy Cảnh Giác Bắc Triều’ bị bắt giam từ 2002  và nhiều năm sau mới được đưa ra tòa xét xử, và bị tù, cũng như bị hành hạ nhiều năm trong tù. 

 

- Nhà báo Điếu Cày, Nguyễn hoàng Hải, bị săn đuổi, dù đã trốn lên Đà Lạt, và bị công an theo đến tận nơi trốn tránh và bị bắt đi mất vào tháng 4 vừa qua (2008) vì tội hô hào trên blog chống TC xâm lăng Hoàng Sa Trường Sa.  Mãi 2 tháng sau Công An mới cho biết nới giam dù Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới kêu gọi thả nạn nhân vô điều kiện. Lý do bị bắt là tội trốn thuế và bị truy tố và Tòa phạt 30 tháng tù.

 

 

- Ngay cả đến đảng viên cao cấp Nguyễn Anh Tuấn bị mất chức Tổng biên tập VietnamNet (26 tháng 3, 2008) vì cho đăng bài về Hoàng Sa- Trường Sa;

- Thí dụ bị bắt giam vì đi tham dự biểu tình, hoặc tại nơi biểu tình hay biểu tình ngay tại nhà:

SV Bùi văn Toản, Đại học Công Nghiệp, bị bắt ngày 13 tháng 9, 2008, bị giam gần 2 tháng và được trả tự do ngày 28 tháng 10, rồi bị quản thúc tại nhà ở Thái Bình.

SV Phạm hồng Vỹ mới đây cũng bị bắt, 6 tháng 12 năm 2008, vì biểu tình chống việc TC bỏ 29 tỉ Mỹ Kim để tìm, dò và khoan dầu tại Trường Sa của Việt Nam.

SV Phạm Thanh Nghiêm, đòi được biểu tình chống Trung cộng xâm chiến Hoàng Sa, bị bắt lúc tọa kháng tại nhà, mà không xét xử.

-Nhà giáo Vũ Hùng, nhà văn Nguyễn xuân Nghĩa, sinh viên Nguyễn tiến Nam và nhiều người khác (29-04- 2008) bị bắt trước chợ Đồng Xuân, Hà Nội vì biểu tình chống Trung Cộng, lấm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa và  cũng bị đối xử dã man như vậy

- Thí dụ về kiểm soát kinh tế, ra lệnh cho Chủ xí nghiệp cắt hợp đồng làm việc hay không cho làm việc để sinh nhai:

Đạo diễn Song Chi bị mất hợp đồng làm phim truyền hình TFS thuộc Đài Truyền hình TP Hồ chí Minh, vì biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa- Trường Sa (10 tháng 5, 08).

Song-Chi-250.jpgNhà đạo diễn Song Chi phát biểu trong một bài với đề mục: "Nỗi buồn mang tên Việt Nam" như sau:: “Vậy mà cái chuyện biểu tình ôn hoà, mà hơn nữa đây là biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác.  Nhưng mà ở Việt Nam thì  biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà. ….Và quý vị đã biết là trình bày những ý kiến như vậy cũng rất là mệt mỏi” (Trà Mi, phóng viên đài RFA 2008-05-10)

 

PoliceHoangSaTruongSaProtest200.jpg

Nhiều người tham gia biểu tình chống Trung Quốc bị công an bắt lên xe đưa đi. RFA file photo

Cho đến nay, Đảng đã thành công triệt tiêu lòng yêu nước của thanh niên sinh viên Việt Nam khi họ tổ chức và tham dự  biểu tình chống Trung cộng về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa bằng các biện pháp đàn áp dã man.

Vây chính quyền CHXHCNVN đàn áp dân chúng yêu nước biểu tình  chống ngoại bang xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa như các hình ảnh nêu trên, thì là chính quyền gì?  Là đại diện cho nhân dân Việt Nam hay đại diện cho quân xâm lược?

Blogger Măng và Blogger HT gọi Đảng CSVN là Thái Thú của Tàu đang cai trị Việt Nam. Sinh Viên Kim Duy có ám chỉ tới âm mưu đồng hóa dân Việt thành dân Tàu do ĐCSVN đang thực hiện đối với dân tộc Việt. Các ý tưởng này được nêu ra qua suốt tập tài liệu này để cho mọi con dân Việt suy ngẫm.

B. Thụ động, không dám bảo vệ dân trước sự giết chóc của ngoại bang

Đảng CSVN sợ quan thày TC đến nỗi tàu hải quân của chúng bắn giết ngư dân của mình một cách công khai, trước mặt hải quân của VC và VC không dám có hành động để ngăn chặn, hay bảo vệ, ngoài những lời tuyên bố suông như: “về phương diện lịch sử, Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh hải của Việt Nam”.  Câu nói như vậy được nhắc đi nhắc lại cả mấy chục năm nay.  Tuyên bố gọi là để có, tránh bị sỉ nhục trước công luận.

1. Roger Milton của The Straits Times tại Singapore, 28/7/2007, viết: Senior Vietnamese military officers have now confirmed that in the July 9 clash, which was first reported in The Straits Times, one Vietnamese fisherman was killed and six were injured.  One boat was sunk...Initially, it was understood that the skirmish had occurred near the Spratly Islands, but military sources now say it was further north in waters around the Paracel Islands.  Asked why the Vietnamese navy had not defended the fishing boats, a military commander in Danang said: ‘You must ask the leaders in Hanoi about that.’

Dịch: Một số sĩ quan cao cấp trong quân đội bây giờ xác nhận rằng trong cuộc đụng độ vào 9 tháng 7, được The Straits Times lần đầu tiên báo cáo, có một ngư dân Việt bị bắn chết và 6 người bị thương.  Một thuyền đánh cá bị chìm.  Lúc đầu thì người ta hiểu rằng vụ lộn xộn ấy xảy ra gần các đảo Trường Sa, nhưng nguồn tin quân đội nay nói rằng việc này xảy ra mãi tận phía Bắc trong vùng biển quanh đảo Hoàng Sa.  Khi được hỏi tại sao hải quân Việt Nam đã không bảo vệ các thuyền đánh cá, thì  người tư lệnh quân sự ở Đà nẵng trả lời: ‘Ông phải hỏi các người lãnh đạo ở Hà Nội về vấn đề này’.

2. Hanoi (dpa) – Ngày 30 tháng 8 năm 2007. Two Vietnamese fishing boats have been captured by the Chinese navy in waters near the disputed Spratly Islands and the 28 crew members are being held until their families raise money to pay a fine, Vietnamese authorities said Thursday.

Dịch: 2 thuyền đánh cá Việt bị Hải quân TC  bắt ở vùng biển gần  các đảo Trường Sa   đang tranh chấp và 28 thủy thủ đoàn đang bị giam giữ  cho tới khi gia đình của họ kiếm đủ tiền đóng tiền phạt, chính quyền Việt Nam nói như vậy hôm Thứ Năm.

3. The two boats were captured on August 21 just north of the Spratly Islands. “They said the Chinese navy told them they had violated Chinese waters and would have to pay a fine,”

Dịch: Hai thuyền đánh cá bị bắt ngày 21 tháng 8, (2007) ở một địa điểm phía bắc quần đảo Trường Sa. Họ (ngư dân) nói rằng Hải Quân Trung Cộng bảo rằng họ đã vi phạm lãnh hải TC và họ phải đóng tiền phạt”.

4. Roger Milton, The Straits Times, 19 tháng 7, 2007, Singapore

Bản đồ Trường Sa

Khu vực biển quanh Trường Sa được sáu nước tuyên bố chủ quyền

- Căng thẳng đang dâng lên giữa Trung Quốc và Việt Nam xung quanh quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa (Spratlys) sau khi lại xảy ra một vụ đụng độ bạo lực nữa trong khu vực ngoài khơi giàu dầu lửa này.  Tàu hải quân Trung Quốc hôm 9/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ Chí Minh 350km.Các nguồn tin quân sự cho hay một thuyền của Việt Nam đã chìm trong vụ tấn công này.  Một ngư dân thiệt mạng và một số người khác bị thương.  Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc châu, cho biết: “Các sỹ quan hải quân Việt Nam nói các tàu của Trung Quốc đã có hành động gây hấn một thời gian nay.”  Các quan chức Việt Nam cũng nói đã có các đụng độ nhỏ khi thuyền của [ngư phủ] Việt Nam chạm trán thuyền của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp.  Giáo sư Thayer nhận định: “Hành động của Trung Quốc là một phần trong sách lược chung nhằm thực hiện xác nhận chủ quyền và ngăn không cho ngư dân Việt Nam lấn vào vùng biển của họ.”

5. In first six months of 2007, five other ships with 60 fishermen have been seized by the Chinese and then returned.” In addition, Vietnam made a formal protest in July after the Chinese military fired on two Vietnamese fishing vessels, reportedly killing two.

Dịch: “Trong 6 tháng đầu năm 2007, 5 thuyền đánh cá khác với 60 ngư dân bị TC bắt và đã trở về”.  Hơn nữa, Việt Nam đã phản kháng chính thức vào tháng 7 sau khi quân đội TC bắn và đánh đắm 2 tàu đánh cá Việt Nam.  Người ta báo cáo rằng có 2 người bị giết.

6. Giết ngư dân Thanh Hóa, 8 tháng 1 năm 2005.  Hải quân TC bắn chết 9 người và bắt một số ngư dân Việt đang đánh cá tại một khu vực trong phạm vi lãnh hải Việt Nam trong vùng Vịnh.  Một số thuyền bị đánh chìm.  Nơi xảy ra biến cố ấy nằm về phía tây của đường ranh phân định Vùng Vịnh theo Hiệp Ước 2000, nghĩa là trong lãnh hãi VN theo hiệp ước mới ký.  Một ngư dân đánh cá gần nơi đó thấy đồng nghiệp của ông ta bị bắn bất thình lình, bỏ chạy thoát về Thanh Hóa và bị tàu hải quân TC đuổi theo vào tận bờ biển. Thuyền của ngư dân này bị bắn hàng trăm phát đạn, trước khi tàu hải quân TC bỏ đi.

7. TQ bắt giữ ba tàu đánh cá của VN.

BBC, 2 tháng 4 năm 20 07, Tin tức từ Việt Nam cho hay Trung Quốc đã bắt giữ ba tàu đánh cá của ngư dân huyện đảo Lý Sơn, thuộc tỉnh Quảng Ngãi.  Ba tàu này bị phía Trung Quốc bắt giữ khi đang đánh cá tại khu vực quần đảo Hoàng Sa vào hôm 25/3.  Có tổng số 41 người trên ba chiếc tàu đánh cá này.  Phía Trung Quốc đưa ba tàu vào đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa, và phạt một chủ tàu là ông Trần Văn Rỡ 60 ngàn nhân dân tệ.  Hai tàu còn lại mỗi chiếc bị phạt 140 ngàn nhân dân tệ.  Hiện chưa rõ lý do mà Trung Quốc đưa ra mức phạt này.  Sau đó, Trung Quốc đã thả tàu của ông Rỡ cùng 32 ngư dân ra để lo tiền nộp phạt.   Hiện, họ vẫn giữ hai chiếc tàu còn lại.

8. Vietland ghi nhận từ quốc nội, vào khoảng 1 giờ 47 phút ngày 15 tháng 1 năm 2008, một tàu đánh cá VN, số ghe PY 91234-TS thuộc tỉnh Phú Yên đã bị tàu Hải Quân Trung cộng rượt đuổi và đâm chìm.  Qua điện đài cầu cứu băng tầng số biển đài 16 (156.8 Mhz) thì trước khi tàu VN bị đâm chìm được chủ ghe cho biết địa điểm chìm tàu tại tọa độ 12o50 vĩ độ Bắc và 113o40 kinh độ Đông, nằm ngoài khơi Nha Trang cách các đảo Trường Sa gần nhất 42 hải lý về hướng Đông Bắc.  Nhà cầm quyền Việt cộng sau khi biết tin cầu cứu này phát trên tần số cấp cứu đã được nhiều người nghe, nên khoảng 2 tiếng sau thì các báo chí VN đưa tin lên mạng với thông tin sai lệch cho là địa điểm tàu đánh cá VN bị tàu TC đâm chìm ở tọa độ khác là 12o50 vĩ độ Bắc và 109o40 kinh độ Đông tức cách mũi Đại Lãnh về phía đông nam khoảng 80 hải lý, tức nằm ngoài khơi Ninh Hòa.  Bản tin trên tờ Tuổi Trẻ đã không dám nói là tàu Trung cộng đâm chìm tàu VN mà đưa tin là tàu đánh cá VN bị “tàu lạ” đâm chìm.

9. The Straits Times, Jan 23, 2008.  Ngư dân Việt đánh cá ngoài khơi vùng Trường Sa bị Tần Cương gọi đây là hành động “xâm phạm chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền và quyền cai quản của Trung Quốc”. .. “Trung Quốc bày tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt Nam”. Tuyên bố của người phát ngôn Trung Quốc được đưa ra trong lúc Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đang có chuyến thăm chính thức nước này.

Thường thì, ngư dân một quốc gia xâm phạm hải phận một quốc gia khác, quốc gia chủ quản không bao giờ có hành vi man rợ, như bắn giết hay đánh chìm ngư thuyền.  Trong các nước văn minh, người ta chi phạt vạ, cảnh cáo các vi phạm.  Trường hợp này thì TC hành sử rất dã man đối với ngư dân Việt, và rõ rệt có chủ ý coi CHXHCNVN như không có.  Đảng CSVN chấp nhận các sự kiện ấy như một việc bình thường.  Điều này lại khuyến khích TC tiếp tục hành động như vậy.  Vì thế việc giết chóc ngư phủ Việt vẩn tiếp tục xảy ra.

C. VC ngưng thực hiện các dự án/công tác

VC đã ngưng thực hiện các dự án, công tác dù đã được loan báo công khai, sau khi Bắc Kinh đòi hủy bỏ.  Vài trường hợp cụ thể như sau:

1. Tàu bệnh viện USS Peleliu nhận lời mời của Việt Nam đã đến Đà Nẵng  vào ngày 16 tháng 7, 2008 năm nay và sau hai tuần lễ có mặt tại đây, để thực hiện những công tác y tế từ thiện nhằm giúp những gia đình nghèo không khả năng chữa trị.  Con tàu này rời khỏi Đà Nẵng vào ngày 25 tháng 7 vừa qua, trước hạn kỳ, vì TC không muốn tàu bệnh viện ấy có mặt tại Đà Nẵng, dù chỉ là chữa bệnh cho dân Việt nghèo. Một báo cáo có nói đến những sự ngơ ngác của hơn một trăm Bác sĩ và nhân viên ý tế bệnh viện trên tàu, khi được lệnh bất thình lình của VC, buộc phải rời Đà Nẵng trước hạn kỳ, dù đây chỉ là một công tác nhân đạo.  Dù là nhân đạo, TC cũng không cho phép người ngoại quốc làm các công tác ấy trên đất nước Việt Nam  mà VC luôn nói đến độc lập, chủ quyền và VC vẫn phải âm thầm tuân theo.

2. The Straits Times Jan 23, 08: Early last year 2007, there was a proposal to set up a Maritime Affairs Ministry to manage public policy concerning maritime resource exploitation and the protection of sovereignty.  But the proposed ministry has yet to materialise, a point that illustrates how tardy public policymaking can have important national consequences.

-Có tin cho biết rằng lãnh đạo VC không xúc tiến thành lập Bộ Thủy Sản này là vì lãnh hải đã chuyển giao cho TC và cơ quan mới lập của TC là Tam Sa đang quản trị cả vùng biển rồi.  Vì vậy, sự thiết lập một cơ quan ở cấp Bộ của CHXHCNVN không cần thiết nữa.

3. Cơ quan Du Lịch Trường Sa của VC (BBC 19 tháng 4, 2004) dù đã được thiết lập công khai cũng bị hủy bỏ sau khi Bắc Kinh phản đối.  Để cạnh tranh với Trung cộng cho tổ chức du lịch trên đảo Hoàng Sa, VC trong tuần qua (trước ngày 30 tháng 3, 2008), loan báo họ định tổ chức các chuyến du lịch ra quần đảo Trường Sa.

Đầu tháng 4, Vụ phó, Vụ Du lịch Lữ Hành Dương Xuân Hội, người cũng có mặt trong chuyến đi 8 ngày này đã tuyên bố rằng ông đảm bảo chuyến tham quan sẽ an toàn vì theo ông các điểm tham quan đều thuộc chủ quyền của Việt Nam.  Chuyến đi du lịch có cả tướng Phạm văn Trà.  VC loan báo rằng sẽ tổ chức những chuyến đi kế tiếp.  Nhưng cũng ngay từ đầu tháng, Trung Quốc đã có phản ứng mạnh mẽ khi biết tin Việt Nam đưa khách du lịch tới Trường Sa.  Tuần trước Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã cho triệu đại sứ Việt Nam Trần Văn Luật tới Bộ Ngoại giao để phản đối.  Ngay sau khi tàu HQ996 của Việt Nam rời bến, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã nhắc lại rằng Trung Quốc không hài lòng với chuyến đi và rằng Việt Nam vẫn đã đưa khách tới Trường Sa bất chấp phản đối mạnh mẽ của Trung Quốc.  Và sau đó cơ quan Du Lich của VC thuộc Hải quân VN ở Nha Trang được hỏi là khi nào có chuyến du lịch kế tiếp, đã trả lời rằng họ chưa dự trù.  Dự án này không được nhắc tới nữa.

D. Chấp nhận hành vi xâm lăng của TC, một đồng lõa với tội phạm:

Hoàng Sa: Vào năm 1956, Trung cộng mang quân đánh chiếm vùng Tuyên Đức, phần đảo về phía Đông, của quần đảo Hoàng Sa thuộc Quốc Gia Việt Nam, Hồ chí Minh im lặng.  Im lặng là ưng thuận, và như vậy là đồng lõa với kẻ thù thực hiện tội phạm này.  Hành vi như vậy là tự nó tố cáo và  xác nhận  những gì mà Hồ và đồng bọn  trước đó  đã có âm mưu bán lãnh hải Việt Nam cho Trung Cộng và đến  tháng 9 năm 1958 mới công khai làm việc đó.  Rồi lại đến năm 1974, quân xâm lược đánh chiếm Vùng Nguyệt Thiềm nằm về phía Tây.  Quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu chống quân xâm lược.  Họ  mang xương máu để bảo vệ giang sơn, nhưng không thành công, và  lần này đàn em của  Hồ cũng đứng về phe của bọn ngoại bang bá quyền Bắc Kinh xâm lược.

Trung Cộng đã đưa hải quân ra chiếm nốt một số đảo của vùng Nguyệt Thiềm. Đây là một khu gồm nhiều đảo nằm về phía tây của quần đảo Hoàng Sa.

Cũng cần phải nói thêm đến cuộc xâm lăng này của Trung Cộng:

Hải quân Việt Nam Cộng Hòa gửi một số chiến hạm ra đảo Duy Mộng để chiếm lại đất đã lọt vào tay quân xâm lược, và để đánh đuổi chúng ra khỏi những đảo lớn chúng đã chiếm trước đó.

Tái liệu của Bắc Kinh tường thuật như sau: Ngày 17 tháng 1, Hải quân Việt Nam đã đổ bộ lên đảo Kim Ngân (hay Vĩnh Lạc), xông vào đảo Cam Tuyền hạ cờ Trung Cộng.  Ngày 18, các chiến hạm Việt Nam lao vào hai chiến hạm 402 và 407 v.v… Sáng ngày 19 Hải quân VN tiến chiếm đảo Thâm Hằng (Quang Hòa).  Cuộc chiến đấu thực sự xảy ra tại đảo này.  VNCH đã đánh chìm một chiến hạm của TC. Sau đó, Hải quân VNCH  không thể kháng cự được lực lượng hải quân của TC vì quá đông, nên rút về đảo San hô (Tri tôn), Kim Ngân và Cam Tuyền, rồi rút về Đà Nẵng.

TC loan báo rằng VNCH có 4 người chết, 20 bị thương, hơn 100 người thất tung, 48 người bị bắt. Hải quân VN mất một chiến hạm.  Đó là tài liệu của Bắc Kinh.

Một sự kiện đáng lưu ý rằng cũng theo tài liệu của TC, thì ngày 1 tháng 2 năm 1974 Đài phát thanh của Liên Sô ở Mạc Tư Khoa khi tường thuật về biến cố Hoàng Sa đã trách cứ giai cấp lãnh đạo TC. Trong khi Liên Bang Sô Viết phản ứng trước ý đồ xâm lăng của TC, thì Việt cộng lặng yên.  Có người chỉ trích Đảng CSVN bỏ lỡ một cơ hội, vì có yểm trợ của Liên Bang Số Viết chống lại xâm lăng này. Tuy nhiên, vì đã lỡ bán quần đảo rồi, thì ăn nói làm sao.  Vậy tốt hơn hết là lặng yên.

(Xem Nguyễn văn Canh, Cộng Sản Trên Đất Việt, Quyển II, trang 354-356, Kiến Quốc, 2002)

Vậy, sự im lặng này biểu lộ chuyển giao đất đai cho kẻ thù của dân tộc, một sự đồng lõa với tội phạm.

E. Chấp nhận hành vi bị miệt thị công khai của Bắc Kinh, một sỉ nhục về ngoại giao

Chấp nhận các sự khinh bỉ này là một thách thức của lương tâm con người, một thách đố của cả dân tộc, biểu lộ một hành vi lệ thuộc ngoại bang, trong khi vẫn hô to khẩu hiệu độc lập, có chủ quyền. Lãnh đạo VC rõ rệt không coi trọng thể diện quốc gia.  Không phải chỉ có một lần trong một vài lãnh vực.  Thí dụ trong mấy năm gần đây những vụ tham nhũng PMU 18, vụ xây dựng Xa Lộ Đông Tây là một thí dụ khác mà cộng đồng quốc tế đã tỏ rõ thái độ khinh thường lãnh đạo VC.  Trong các phiên họp Hội Nghị hàng năm của các nhà tài trợ, họ nhắc đi nhắc lại nhiều lần về vấn đề này.  Tuy nhiên, lãnh đạo VC không thay đổi.  Đại diện của nhóm là Nhật Bản, vì là tiền của xứ này đã phải có một quyết định  bằng một hành vi không có gì là tốt đẹp: ngưng mọi viện trợ cho đến khi nào giải quyết vụ xa lộ Đông Tây.  Đó là một điều cảnh báo đau đớn.  Tuy nhiên VC vẫn quanh co, không muốn giải quyết.  Tại sao lại có sự việc như vậy? Câu trả lời là giá trị đạo đức mà Đảng CSVN duy trì và theo đuổi khác hẳn những gì mà con người bình thường chấp nhận.  Điều này phản ảnh căn bản tư tưởng mà VC đã thấm nhuần từ lý thuyết đấu tranh của Mác Lê, dạy họ rằng bất cứ mối giao thiệp nào kể cả các mối quan hệ cá nhân, cũng luôn luôn phải đấu tranh trên căn bản “ai thắng ai”.  Nghĩa là “ăn thua”.  Một khi phải đấu tranh, để giành thắng lợi, thì mọi phương tiện, mọi thủ thuật đều được coi là tốt, mang ra sử dụng, miễn là đạt thắng lợi thì thôi.  Trong trường hợp đối với TC, VC miễn sao được sự ủng hộ của TC để Đảng giữ vững  được quyền hành, dủ lãnh đạo TC có hành động tồi tệ thế nào đi chăng nữa.  Còn liêm sỉ, danh dự kể cả quốc gia, dân tộc không nằm trong thang giá trị, hay nói khác đi là họ coi như không có.

1. Vụ thực phẩm hay sản phẩm của TC có chứa chất độc.

The Straits Times, Singapore 28/8/2007. Vietnamese ambassador in China was called in by the Foreign Ministry earlier this month and lectured about Beijing’s unhappiness over how the Vietnamese media has highlighted the furors over tainted food and counterfeit goods from China.  Diplomatic sources say Vietnam’s Ambassador Tran Van Luat replied that his nation’s media reported the tainted food and forged products scandal objectively without maligning China.  But Beijing disagreed and indicated that any recurrence could lead to Vietnam’s exports encountering problems at the Chinese border.                                                                                  

Dịch: Vào đầu tháng này, Đại sứ VN ở Trung Hoa bị Bộ Ngoại Giao TC triệu dụng đến và được giảng một bài về việc Bắc Kinh không hài lòng đối với báo chí VN đã nêu sự phẫn nộ về thực phẩm nhiễm độc và hàng giả mạo từ Trung Hoa xuất cảng sang.  Đại sứ Trần văn Luật trả lời rằng truyền thông Việt Nam nói một cách vô tư về thực phẩm nhiễm độc và hàng giả, không có ý nói xấu TH.  Nhưng Bắc Kinh không đồng ý và chỉ thị rằng sự việc đó tái xảy ra có thể dẫn tới việc xuất cảng hàng hóa của VN sang Trung Hoa sẽ gập khó khăn ở biên giới…

Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA, 2007.08.22 nói về vấn đề này như sau:

Mới chiều nay, giới thạo tin tại Hà Nội còn nói thêm là ông Ðại Sứ Việt Nam ở Bắc Kinh vẫn tiếp tục chịu sức ép của phía Trung Quốc.  Có tin cho biết vào lúc nửa đêm về sáng, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho triệu ông Ðại Sứ Việt Nam đến để nêu thắc mắc về những vấn đề có thể gây ảnh hưởng xấu cho mối quan hệ song phương….

2. Bị Miệt Thị ngay cả trong các cuộc viếng thăm chính thức (với tư cách quốc khách) của các lãnh đạo nhà nước cao cấp nhất:

Đây là trường hợp chủ tịch nước Nguyễn minh Triết chính thức thăm Trung Cộng.  Hồi tháng 5, 2007, chủ tịch nước là Nguyễn minh Triết đi Bắc Kinh trong một cuộc viếng thăm chính thức đả được loan báo từ trước.  Trước đó, vào  tháng 4 đã xảy ra vụ hải quân TC bắn, giết ngư phủ Việt đang hành nghề trên quần đảo Trường Sa vì ‘vi phạm chủ quyền lãnh hải’ của TC.  Chủ tịch Nước vẫn im lặng, nhắm mắt tươi cười “bước tới”, thay vi phản kháng, hay hoãn chuyến đi hay hủy bỏ chuyến đi, để cứu vãn thể diện, trong khi đó TC không có một lời xin lỗi, im thin thít.  VC không một lời phản kháng dù nhẹ.

Cuộc viếng thăm khác như của Nguyễn phú Trọng cũng xảy ra các “sự việc” tương tự trong lúc đang thăm viếng Bắc Kinh với tư cách là Chủ tịch Quốc Hội vào tháng 1,2007.

Các sự việc xảy ra như vậy không phải là sự tình cờ, kể cả những lời tuyên bố công khai từ Tần Cương đưa ra liên quan đến sinh viên hiểu tình.

Trong mối bang giao giữa các quốc gia, không bao giờ và cũng chưa bao giờ có xảy ra những hành vi miệt thị công khai ở mức như thế.  Thời lệ thuộc Tàu trước kia, không thấy sử sách nói đến những cách đối xử như vậy của Thiên Triều đối với vua chúa Việt Nam, ngay cả đối với sứ thần Việt Nam cũng vậy.  Và như vậy người ta chứng kiến tinh thần chịu đựng rất cao của lãnh đạo VC.  Cách đối xử như thế của TC đối với lãnh đạo VC trong quá khứ từ họ Hồ trở xuống còn được cả hai bên dấu kín.  Chỉ mãi về sau mới có ít tin tức loại này bị tiết lộ rằng lãnh đạo TC có sự miệt thị, như trường hợp cố vấn TC trong Đoàn Cải Cách Ruộng Đất ra lệnh thẳng cho cán bộ VC bắt, giết địa chủ và Hồ chí Minh vẫn ngồi yên dù được báo cho biết sự việc ấy.  Trong hiện tại, lãnh đạo về Đảng như Nông đức Mạnh, và nhà nước như Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn Dũng v.v. vẫn tỏ ra vui vẻ công khai chấp nhận cách đối xử ấy.  Họ tươi cười và lại còn tuyên bố: bang giao giữa 2 đảng và 2 nước đã được “nâng lên một cầm cao mới”.

F. Dân Tàu vào Việt Nam hành động như sống trên đất Tàu

Chúng được VC bảo vệ trong khi dơ cao biểu ngữ nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Hoa.  Ngược lại, thanh niên Việt sống trên đất Việt bị chính quyền của mình đàn áp, xua đuổi, khi hô hào Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.

1. Phát biểu của một Blogger

Một blog ở Sàigòn đã phát biểu trong bài tường thuật sau đây vào thời gian rước đuốc ở Sàigòn:

Tàu tuyên bố đưa quân vào Việt Nam bảo vệ rước đuốc xâm lăng”;“Xin hãy cảnh giác người dân trong nước về chiến dịch Tàu xâm lăng.

“Trong nhiều năm Tàu đã âm mưu xâm lăng chiếm lãnh thổ VN làm cứ địa. Tàu đã đem hàng triệu cán binh Tàu đến VN, chiếm đóng, lập căn cứ quân sự, kiểm soát các vùng hiểm địa của Việt Nam.

Bọn Việt Gian CS giòng máu Minh Hương Tàu đang cai trị VN trong vai trò thái thú có chính sách mở cửa không kiểm soát để cho người Tàu được quyền đi lại khắp nơi dò xét, làm ăn tự do, đầu cơ tích trữ tự do, trong lúc người dân việt không được đi lại, bị kiểm soát chặt chẻ bằng chế độ hộ khẩu.  Mở quốc lộ xuyên Việt thông thương vùng biên giới cho tiện việc Tàu đưa quân, dân vào xâm nhập.  Bắn giết thuyền đánh cá và các ngư  phủ quanh vùng duyên hải một cách bừa bãi không có sự phản kháng nào từ phía chính quyền.  Thay vào đó hợp tác toàn diện quân sự hai bên Tàu - VN để chính thức hóa sự có mặt của quân Tàu, công an Tàu, dân sự Tàu cài chặt chẽ để lần lượt giao chính quyền cho Tàu cai trị từ Trung Ương Đảng đến kinh tế, thị trường, học đường, tài nguyên, đất đai  ..v..v..”
“Lời tuyên bố sự có mặt của an ninh Tàu bảo vệ Đuốc Thế Vận Hội là tiến trình chính thức hóa sự có mặt của quân đội Tàu trên lãnh thổ VN.  Bằng chứng trong lúc cuộc biểu tình chống Tàu cướp Hoàng Sa Trường Sa trước đây, Thái thú Tàu ra lệnh cho một nhóm công an Tàu đến trước văn phòng Đại sứ Tàu cầm cờ , biểu ngữ tuyên bố Hoàng sa - Trường Sa là “ máu của Tàu “ ( máu ăn cướp, máu xâm lăng).
“Bằng chứng là người Dân Oan khắp tỉnh thành đi khiếu kiện tố cáo bị đám xã hội đen đàn áp, bắt bớ, đánh đập, bóp cổ dân oan trong nhiều ngày qua. Đó là quân Tàu Minh Hương, du đãng Tàu, công an Tàu học nói, viết tiếng Việt như người Việt
Nam.

Người Việt đừng lầm lẫn, nghe theo lời bọn Việt Gian CS Thái thú đang cai trị, phá hoại đất nước, phá hoại tài nguyên, kinh tế thị trường, môi sinh, sông ngòi,  thực phẩm, y tế v..v...Chỉ thị của chúng là vẫn kiên quyết bảo vệ một nước Tàu thống nhất ( trong đó có VN, Tây Tạng, Lào, Cam Bốt, Miến điện, Mã lai, Đại Hàn, Úc ...) “ HT


2. Cảnh sát bảo vệ thanh niên Tàu trong kỳ rước đuốc:   

a. Cảnh sát mặc sắc phục đi  bảo vệ thanh niên Trung Cộng biểu tình, kêu gọi bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Hoa vào tháng 12, 2007 và  nhân dịp rước đuốc Thế Vân Hội 2008 vào tháng 4 tại Sàigòn..

Thực là trắng trợn khi  lãnh đạo VC cho Cảnh sát mặc sắc phục công khai bảo vệ  khoảng 30 thanh niên Tàu biểu tình trước tòa Đại sứ Trung cộng mang biểu ngữ “Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về lãnh thổ Trung Hoa”.   Hơn thế nữa Cảnh sát cũng còn bảo vệ hàng trăm thanh niên  Tàu mặc quần áo thể thao màu trắng đeo huy hiệu Thế Vận Hội của Bắc Kinh, mang cờ TC  màu  đỏ  ngang nhiên và kiêu hãnh đi diễn hành, nói tiếng Tàu một cách ồn ào như đi trên đường phố Bắc Kinh, nghĩa là VC giúp cho thanh niên từ TC sang hoạt động y như trên lãnh thổ trên đất Tàu.

Diễn hành của thanh niên TC này gây ra một thách đố với dân tộc Việt trên đường phố Sàigòn được sự bảo vệ của Cảnh Sát VC.  Trong khi đó các sinh viên Việt bị bắt bớ, săn đuổi, ngăn chặn các ngả đường, bị cấm, không được tụ họp  vì  VC sợ biểu tình chống quân xâm lược Bắc Kinh, làm phật lòng quân xâm lược.

Dan Oan danoan@voiceofvietnam.org: Một sự kiện trớ trêu là ngày 08/01/2008, khoảng 30 công dân Trung Quốc đã cầm cờ và biểu ngữ “Hoàng Sa và Trường Sa là những giọt máu của Trung Quốc” trước Đại Sứ quán Trung Quốc để xác định chủ quyền của họ trên hai quần đảo này.  Nhóm người biểu tình này đã được công an Việt Nam trang trọng và bảo vệ cho họ biểu tình mà không gặp trở ngại nào.

Vào ngày 4/1/2008 và 8/1/2008 chính quyền CSVN lại để yên cho các du khách Trung cộng được cầm cờ Trung quốc biểu tình trước ĐSQ của chúng để tung hô khẩu hiệu “Hoàng Sa và Trường Sa là máu thịt của Trung quốc”.  Thật là một việc làm bán nước có một không hai trong lịch sử VN và thế giới được xuất phát từ ĐCSVN.

b. Ngày 29-4, thanh niên Trung cộng tràn sang Sàigòn, mà một blogger gọi là làm loạn.

Bản tin đài RFA ngày 12 tháng 12 năm 2007.  Bọn Trung quốc từ trung niên, nhỡ nhỡ, thanh niên đang đứng tràn góc khách sạn Rex- cỡ 150-200 người.  Bọn chúng giương vài chục lá cờ lớn của Trung cộng, đàn hát, nhún nhảy.  Tất cả bọn chúng mặc áo đồng phục Olympic của chúng nó màu trắng in chữ đỏ màu máu.

Một blog tường thuật: “Chúng nó đang nhe nanh múa vuốt giương oai với người Việt Nam chúng ta, cơn giận như lửa đốt, tính lao nguyên cái xe vào cái lũ man di mọi rợ ấy, rồi gì thì gì…. Nhưng cái sợ cố hữu nó kéo ta lại, gọi điện thoại, và năm phút sau, lực lượng công an tràn ra xua chúng nó đi khỏi Rex, chúng kéo nguyên đoàn đi bộ dọc Lê Lợi phất cờ hò hét, công an đi phía sau lùa bọn nó đi tiếp.  Chúng nó kéo đến công viên 23/9 kế bên chợ Bến thành và tụ lại đó tiếp tục múa may, đàn công an lại tiếp tục xua chúng nó đi tiếp về hướng Trần Hưng Đạo.”

“Buổi chiều 14 giờ ngày 29/4/2008, lượn một vòng khi tranh thủ đi điều tra thị trường tiếp….”

 


Ảnh Ho Lan Huong

 

 


Thanh niên Tàu từ Trung Hoa sang biểu tình tuần hành có cảnh sát mặc sắc phục
CHXHCHVN dẫn đường và bảo vệ

3. Trương biểu ngữ đòi thống nhất Trung Quốc ngay tại trụ sở Quốc Hội cũ tại Sàigòn

 Blog Mr. Do:  “Ngày rước đuốc tại Sàigòn 29 tháng 4, 2008, trước trụ sở Quốc Hội VNCH cũ, Blog Mr. Do nêu câu hỏi: “Người Trung Quốc đứng giữa Sàigòn và công khai hô lớn: “Kiên quyết duy trì tổ quốc thống nhất”, nghĩa là sao? Trong khi người Việt không được phép nói: Hoàng Sa - Trường Sa của VN.”  Câu trả lời là nếu ta nhìn ở góc dưới hình Bản Đồ TC, ta thấy có 3 vạch màu xanh, vàng dưới đảo Hải Nam. Các vạch này là biểu tượng cho Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa.  Thanh niên TC báo cho lãnh dạo VC biết rằng TC có quyết tâm thông nhất lãnh thổ đó.”

Blogger HT thì giải thích rằng biểu ngữ Thống Nhất Tổ Quốc mà thanh niên TC dương ở trước cửa Quốc Hội cũ của VN có nghĩa là Việt Nam… nằm trong kế hoạch thống nhất với Trung Cộng.


“堅決支持祖國統一”  = “ kiên quyết dốc sức thống nhất tổ quốc.

Photobucket

 

4. Thanh niên Trung Cộng ngang nhiên sống ở Sàigòn như đạo quân thứ 5, công khai trước mặt Đảng CSVN.

Thanh Tin wrote:

“Báo động: báo trong nước thông báo Tàu trá hình công ty du lịch đưa cán binh Tàu vào VN, thuê khách sạn, và cung cấp áo cà sa giả sư tăng Phật giáo đi khắp thành phố dò la tin tức địa hình khắp nơi, để chuẩn bị cho cuộc xâm lăng rộng lớn”. 

Thứ hai, 21/4/2008  Nhóm khách du lịch người Trung Cộng thuê khách sạn ở đường Lê Duẩn, Hà Nội, hàng ngày khoác áo tu hành đi khất thực trên khắp phố.  Công an Hà Nội vừa phát hiện một nhóm khách này.   Họ thuê khách sạn Tuấn Hương ở đường Lê Duẩn nhưng không khai báo tạm trú.  Những người khách Trung quốc do công ty du lịch Nam Long bảo lãnh nhập cảnh từ ngày 10/4.  Cơ quan chức năng đã xử phạt hành chính nhà nghỉ Tuấn Hương, đồng thời yêu cầu công ty Nam Long quản lý và xuất cảnh sớm những vị khách “đặc biệt” này.

5. Người và cờ Trung Cộng trên đường phố Sàigòn

Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA 2008-05-02
Ngọn đuốc thiêng Olympic 2008 đã rời Việt Nam.  Hôm nay đuốc đã đến Macao và chỉ trong vòng ít giờ đồng nữa sẽ trở lại Hoa Lục, khởi đầu một cuộc hành trình mới trước khi tiến vào vận động trường Bắc Kinh trong buổi lễ khai mạc tổ chức ngày mùng 8 tháng Tám, 2008.

DSC01583.jpg 29/4 picture by holanhuong
Anh Ho Lan Huong

 

DSC01585.jpg 29/4 picture by holanhuong
Anh Ho Lan Huong

 

Để ngăn chận các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, an ninh được tăng cường tối đa cho lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh tại thành phố Hồ Chí Minh hôm 29-4-2008.

Chuyến du hành qua nhiều quốc gia khác nhau của ngọn đuốc đã khiến cho mọi người phải chú ý. Chú ý không phải vì lộ trình, cũng chẳng phải vì ý nghĩa thể thao, mà bởi những cuộc biểu tình rầm rộ xảy ra ở nhiều nơi với mục đích phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh đàn áp người dân Tây Tạng, không thực hiện đúng lời cam kết cải tiến nhân quyền mà họ đã tự hứa với cộng đồng thế giới cách đây 7 năm, khi được trao vinh dự tổ chức cuộc tranh tài thể thao lớn nhất thế giới.

Chỉ có 2 địa điểm ngọn đuốc đi qua và không gặp trở ngại.  Địa điểm đầu tiên là thủ đô Bình Nhưỡng của Bắc Hàn.  Qua chỉ thị của nhà nước, từ sáng sớm đã có hàng trăm ngàn người dân xếp hàng dọc hai bên đường phất cờ chào đón ngọn đuốc thiêng.  Địa điểm thứ hai là thành phố Sàigòn, nơi tất cả những ý định biểu tình phản đối việc Trung Quốc chiếm 2 vùng đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều bị nhà nước Việt Nam ngăn chận.  Có nhiều người bị bắt giữ, cũng có người đã được thả, và cũng vẫn có người chính thân nhân không biết đang bị giam cầm nơi nào.

 

Đuốc Olympic Bắc Kinh đã đến và đã rời khỏi Sàigòn, để lại một vệt đỏ thật đậm trên lãnh thổ Việt Nam.  Vệt đỏ đó là rừng cờ Trung Quốc, là hàng ngàn người Hoa diễu hành ngay trên đường phố trước sự ngỡ ngàng của người dân Việt.  Sự kiện đáng chú ý này chính là đề tài được Ban Việt Ngữ chúng tôi chọn để gửi đến quý thính giả trong khuôn khổ Tạp Chí Câu Chuyện Thời Sự Hàng Tuần. Tạp chí tuần này được thực hiện với sự cộng tác của Nam Nguyên ở Bangkok, Nguyễn Khanh và Trà My ở Washington.  Bài do Thiện Giao đọc:

Chỉ toàn người Trung Quốc

Người, cờ và bản đồ Trung Quốc tràn ngập đường phố Sàigòn trong lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh hôm 29-4-2008.  Ngọn đuốc Olympics Bắc Kinh 2008 vào Sàigòn, được rước qua nhiều đường phố trong vài tiếng đồng hồ để rồi sau đó lên đường sang Hồng Kông.  Ở Sàigòn không lâu, nhưng có lẽ, ngọn đuốc ấy đã để lại nhiều suy nghĩ, nhiều bất bình trong lòng người dân Sàigòn.

Một khu vực, nằm ngay trung tâm thành phố, trong một buổi chiều ngày 29 tháng Tư, chỉ toàn người Trung Quốc, cờ Trung Quốc, tiếng nói Trung Quốc.  Tất cả  là Trung Quốc, trong sự im lặng của một số rất ít người Việt Nam bàng quang đứng ngó.

Rất đông người. Đa số là Trung Quốc, treo cờ, hò vui.  Không thấy Việt Nam. Tôi thấy toàn cờ Trung Quốc, tôi biết đó là người Trung Quốc, nhưng tôi không biết đó là Hoa Kiều hay là từ Trung Quốc sang.

Một phụ nữ Việt Nam nhìn tận mắt buổi lễ rước đuốc Olympics chiều 29 tháng Tư đã kể như vậy với phóng viên Trà Mi của đài Á Châu Tự Do.  Ngay trong một thư e-mail viết vội cũng gửi từ Sàigòn, một nhà báo kể lại: Các bạn ạ, i thấy người Việt nhìn ngọn đuốc như một vật lạ, trong khi cả ngàn người Trung Quốc reo hò.  Hình như có cả nhân viên an ninh Trung Quốc nữa.  Tôi biết được chuyện này vì đứa bạn cầm máy ảnh chạy theo định chụp tấm hình, bị thằng an ninh canh đuốc cản.  Bạn tôi phản đối nó bằng tiếng Việt, nó mắng lại bằng tiếng Trung.

6. Hoạt động du đãng giết người cũng được cảnh sát che chở, vì là người Trung hoa. 

Vietland 29 tháng 6 năm 2008: Vụ du đãng từ Trung cộng đánh chết người ngay giữa Hà Nội được bỏ qua.

(Photo một tên Du Đãng TQ).  Vào tối ngày 29 tháng 6, Nguyễn Văn Hà chở kỹ sư Phùng Lưu Trung (SN 1975, trú tại khu Tập thể ĐH Thủy Lợi) bằng xe máy.  Khi đến ngã ba đường Lương Thế Vinh & Nguyễn Trãi đã xảy ra va chạm với một xe máy hiệu Best BKS 29L6-1010 do một thanh niên người Trung Quốc điều khiển.  Sau đó hai bên cãi nhau về sự va chạm.  Các nhân chứng cho biết là trong lúc bắt đầu cãi vã, tên Trung Quốc điều khiển xe Best đã dùng điện thọai di động gọi cho đồng bọn bằng tiếng Tàu.  Sáu tên du đãng người Trung Quốc đã kéo đến hiện trường, tay cầm súng lục, tay gậy sắt nhào lên tấn công anh Phùng Lưu Trung.  Thấy nhiều đồng bọn người TQ kéo tới quá đông, anh Nguyễn Văn Hà đã bỏ chạy.  Anh Phùng Lưu Trung vì chậm chân nên đã bị những tên du đảng người Trung Quốc đánh vỡ sọ và chết liền tại chỗ.
Công an Hà Nội sau một tuần điều tra đã đưa tin nhưng lại giấu kín chuyện anh Phùng Trung Lưu đã bị 6 tên du đãng người Trung Quốc giết chết, cũng  giấu kín chuyện 6 tên du đãng TQ đánh chết người ngay tại Hà Nội.  Người dân Hà Nội rất bất bình trước sự lấn áp của những cư dân Trung Quốc vì họ rất xem thường người VN và ngang nhiên xem nước VN như là nhà của họ.  Trong khi đó chính những người dân VN lại không được luật pháp bảo vệ.

7. TC đòi  sửa sách giáo khoa

Ngoại bang không ngần ngại trực tiếp giao trách nhiệm cho ĐCSVN làm cả các công tác như giáo dục để chuẩn bị cho sự lệ thuộc vào TC.  Chúng muốn đặt căn bản cho công tác này một cách trường kỳ.  Có như thế mới dần dân đồng hóa đươc dân Việt:

Ý thức được rằng giáo dực thanh thiếu niên tại các trường Trung và Tiểu học về lịch sử của dân tộc là nền tảng hun đúc lòng yêu nước, TC đòi Việt cộng  phải sửa lại các bài học lịch sủ  trong sách giáo khoa về mối liên hệ giữa Việt Nam với Trung Hoa với hi vọng dập tắt được ý thức  yêu nước của dân Việt.  Các bài học từ thời đô hộ, chống giặc Tàu trong thời kỳ từ thế kỷ thứ 10, nhà Lý trở về sau, và trong lịch sử cận đại: các trận chiến biên giới từ năm 1979 phải được sửa lại.

Theo tác giả Edward C. O'Dowd, “Chinese Military Strategy In The Third Indochina War: The Last Maoist War” Routledge, London and New York, 2007:

“Ngày 27 tháng 1, năm 2001, Đại sứ TC là Qui Jianquo và Tùy viên quân sự TC là Đại tá Han Yujia nói với Bộ trưởng quốc phòng VC Phạm văn Trà trong một buổi tiếp tân tại phòng khánh tiết Bộ Quốc Phòng VC ở 33 Phạm ngũ Lão, Hà Nội, rằng họ nhận lệnh trực tiếp của Bắc Kinh rằng Trung Hoa thấy bị xúc phạm vì sách giáo khoa của VC vẫn còn bàn tới mối thù nghịch Hoa Việt trong cuộc chiến tranh Đông Dương kỳ III,  tới việc TC tấn công VN,  tới việc TC yểm trợ Khmer đỏ.  Đặc biệt là Bắc Kinh phản đối việc mô tả các người lãnh đạo TC như là một khối đoàn kết….ý định làm tổn thương tình cảm giữa 2 quốc gia.

Đến tháng 2, 2002, nhân dịp Tết Nguyên Đán, Giang trạch Dân sang Hà Nội.  Giang bảo Mạnh và Lương phải thay đổi những từ ngữ dùng trong sách giáo khoa về lịch sử VN.  Giang đòi là cần xem lại cách nhìn về các chiến dịch của TC trên biên giới năm 1979; làm nhẹ bớt vai trò của TC yểm trợ Khmer đỏ.  Giang còn nói với Mạnh và Lương rằng hãy diễn tả nhẹ nhàng về cuộc xâm lăng của Tàu trong các thời kỳ đế quốc (trước năm 1909) và đề cao TC yểm trợ VN trong thời kỳ chiến tranh Đông Dương II…”

Như vậy ta thấy mức độ lệ thuộc vào TC  đã rất sâu xa: Nền đô hộ của đế quốc Trung Hoa đỏ rất mực tinh vi.  Nếu so sánh với sư cai trị của các triều đình Trung Hoa trong thời ký 1,000 năm đô hộ, như Thái thú Tô Định chẳng hạn, giặc Tàu cũng chẳng dám hành động tàn ác như lãnh đạo Đảng CSVN hiện đang  làm đối với dân Việt.  Thời xưa, giặc Tàu chỉ bắt dân Việt “xuống biển mò ngọc trai, hay lên rừng tìm kiếm sừng tê giác.”  Sự cai trị của họ không hà khắc, dã man như ngày nay của ĐCSVN.  Ở kỷ nguyên này, TC khôn ngoan hơn.  Chúng đã tuyển chọn được các thái thú người bản xứ trung thành, mẫn cán để phục vụ quyền lợi của chúng:

Về kinh tế, ngay sau khi bang giao được thiết lập vào tháng 11 năm 1991, VC phải tiếp tay cho TC để giúp hàng hóa của 2 tỉnh Vân Nam, Quảng Tây- 2 tỉnh của TC không có đường ra biển, để dân chúng hai tỉnh này xuất cảng hàng hóa xuống phía Nam, để họ có mức sống giầu sang hơn.  Và toàn  dân Việt phải trả cái giá rất đắt cho sự giầu sang ấy.  Nào có ai thấy giặc Tàu bắt dân Việt mò ngọc trai?

Về phương diện địa lý chính trị, VC với tư cách là Thái Thú, đặt được ách  đô hộ của Trung Hoa  đỏ  tại Việt Nam, với các biện pháp và hành động liệt kê trong phần II của Hồ sơ này.  Và Việt Nam dần dần sẽ trở thành một phần lãnh thổ của Trung Hoa Đỏ và làm bàn đạp để phục vư sự bành trướng tới các quốc gia Đông Nam Á, như Mao đã dự liệu từ giữa thập niên 1950.

Với tư cách Thái thú này, ĐCSVN công khai đứng về phía quân xâm lược để đàn áp tàn bạo đồng bào của chúng, mà không cảm thấy hổ thẹn.

***

Đến nay ta mới thấy  kết quả như trên, và chưa thấy Đảng CSVN thành công  đóng góp cho TC như những mơ ước mà Trường Chinh biểu lộ công khai từ năm 1951 nêu ở trên.  Đó là điều mà TC dồn ĐCSVN vào vị thế phải thực hiện.  Tiến trình thực hiện công tác này còn dài, có thể 50 hay 100 năm nữa chưa biết chừng.

Nêu  TC thực hiện thành công âm mưu bành trướng này nghĩa là chiếm hữu trọn Biển Đông qua bản đồ mới phổ biến một lẫn nữa vào tháng 6 năm 2006 vừa qua, thì TC cắt mất “không gian sinh tồn của dân Việt” để từ đó tận diệt dân Việt vì đã bị bao vây chặt.  Dân tộc Việt sẽ hết sinh lộ.  Ngay cả đến những kẻ muốn vượt biển trốn đi như phong trào “vượt biển”cuối thập niên 1970 và thập niên 1980 mà trong đó VC có âm mưu xuất cảng tị nạn để kiếm tiền, sẽ không chắc duy trì được mạng sống.  Tới lúc đó, thì đóng góp của Hồ và Đảng CSVN mới đạt kết quả như giấc mơ của Trường Chinh, và cũng là giấc mơ của Mao: Việt Nam là một tỉnh của Trung Hoa, và dân Việt là một nhóm thiểu số đã được đồng hóa và được con cháu nhà Hán chăn dắt để đạt được ước mơ yêu nước là yêu nước Tàu.  Lúc đó thì đạt được những gì mà khẩu hiệu Olyynpic 2008 đưa ra: Một Thế Giới, Một Giấc Mơ, và Một Trung Hoa.  Trong Trung Hoa này có giải đất chữ S.

Và lúc đó, sau khi Việt Nam trở thành một phần của Trung Hoa, thì mọi người mới hiểu được thế nào là ‘yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa’ mà Đảng CSVN hô hào.

***

 

 
 

MỤC LỤC

HỒ SƠ HOÀNG SA & TRƯỜNG SA